• facebook
  • facebook
  • facebook
  • facebook

  • Đăng nhập
  • Đăng ký
  • Blog
  • 

    Tôi rất đau khổ khi biết mình gay


    Cập nhật ngày: 24-04-2014 10:00 am



    Tôi từng yêu một cô gái và vào khách sạn với cô ấy nhưng tôi không thể làm được gì. Tôi lo lắng không biết rồi đây mình sẽ ra sao.


    Quang Cao


    Đây là lần đầu tiên tôi viết thư tâm sự về cuộc đời không biết sẽ đi đâu về đâu kể từ khi xu hướng giới tính của tôi thay đổi. Từ một người có cảm giác với con gái, rồi phát hiện ra mình bị lưỡng tính và cuối cùng, tôi đã dần dần chỉ còn cảm giác với người đồng tính. Tôi sinh năm 1988 khi gia đình đang rất khó khăn, thiếu thốn nhiều thứ, kể cả tình cảm của ba mẹ dành cho tôi. Mẹ tôi ham mê cờ bạc và nợ nần rất nhiều. Ba tôi phải làm việc cực lực để trả nợ nhưng rồi mẹ tôi vẫn thói quen cũ, không biết lỗi lầm là gì, nợ lần thứ 2, thứ 3… Và rồi ba tôi cũng buông xuôi, ngày ngày rượu bia say xỉn, còn mẹ tôi thì bỏ đi xuống dưới quê của một người bà con.

    Thời thơ ấu của tôi không có gì cả, chỉ là những cảnh chủ nợ đến nhà la lối, ba say xỉn đập phá đồ đạc rồi đánh đập chị em tôi. Mẹ bỏ nhà ra đi, tôi và chị phải chăm sóc lẫn nhau. Lớn lên, tôi là một người sống khá nội tâm, buồn nhiều hơn vui. Tôi cảm giác cuộc đời tôi thật đen tối, không có tình thương ba mẹ và tôi dần dần suy nghĩ bi quan. Ba tôi vẫn cho tôi đi học, còn chị tôi thì chưa học xong cấp 1 đã nghỉ để đi làm phục vụ. Một thời gian sau, mẹ tôi trở về và hứa sẽ thay đổi nhưng vẫn còn nợ nần nên chúng tôi phải gọi mẹ là "chị" vì sợ chủ nợ phát hiện.

    Tôi ít nói, ít bạn, không tâm sự với ai cả, chỉ biết cố gắng học thật tốt để sau này có thể kiếm được một công việc. Trong chuyện tình cảm, dù tôi có thương thầm một cô gái nào thì cũng không dám nghĩ đến, chỉ lặng lẽ cho qua. Đến khi lên cấp 3, định mệnh đã để tôi gặp một người con trai tên Ron. Ron trái ngược hoàn toàn với tôi. Bạn ấy rất lạc quan, vui vẻ, nói nhiều, yêu nghệ thuật, hoàn cảnh khá giả, được ba mẹ và anh chị em yêu thương, quan tâm. Ron đã làm cho cuộc sống của tôi thay đổi, làm tôi cười nhiều hơn, cho tôi cảm nhận thế nào là hạnh phúc, thế nào là sự ấm áp... Sau khi biết được hoàn cảnh của tôi, Ron càng quna tâm đến tôi hơn, lắng nghe tôi và dẫn tôi đi đây đi đó cho thư giãn. Hai chúng tôi đã trở nên rất thân thiết như hình với bóng. Tôi hay về nhà Ron chơi, ba mẹ và chị gái bạn ấy cũng rất thương tôi.

    Sau khi tốt nghiệp cấp 3, chúng tôi có một nhóm bạn rất thân và bi kịch của tôi đã xảy ra. Trong nhóm có một cô gái thích Ron và hai người ấy chính thức yêu nhau. Nhưng họ chỉ yêu nhau được vài ngày đã chia tay vì Ron chưa sẵn sàng và cô ấy vẫn còn quan lại với người yêu cũ. Nhìn Ron khóc, tôi rất đau lòng và quan tâm đến Ron hơn. Chúng tôi hay đi tỉnh chơi và mỗi đi bộ, Ron đều nắm lấy tay tôi. Tôi có đôi chút sợ hãi, lo lắng về chuyện này nhưng Ron bảo: "Bình thường mà, có gì đâu". Thời gian này, tôi cũng đã đấu tranh dữ dội vì sự bất thường giữa tôi và Ron nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng Ron chỉ đang cố gắng làm tôi vui nên tôi không suy nghĩ phức tạp nữa.

    Chúng tôi vẫn cứ như thế, gắn bó với nhau, ôm nhau khi chạy xe đi chơi, ngồi trên xe buýt và cùng nghe một tai phone, không ngày nào không gặp nhau. Mỗi khi tôi giận, Ron đều hiểu tôi buồn chuyện gì và muốn chọc tôi cười, làm tôi vui. Thậm chí, Ron còn nhắn tin cho tôi: “I love you”, bảo tôi là vợ, Ron là chồng… Tôi chẳng suy nghĩ nhiều, chỉ cần Ron bên cạnh thôi. Chúng tôi cũng không làm chuyện gì quá giới hạn, tình cảm rất trong sáng, ngây thơ. Tất cả những người bạn chơi trong nhóm đều chọc tôi là người vợ bé nhỏ của Ron.

    Sau khi đi, Ron hay gọi về cho tôi, ngày ngày, chúng tôi cũng chat trên Yahoo và bật Webcam cho đến khi Ron ngủ ngon vì Ron chưa quen nơi xa lạ ấy. Chúng tôi xa cách nhau nửa vòng trái đất, bên Việt Nam buổi sáng thì bên Ron là buổi tối nhưng tôi luôn thức khuya để nói chuyện với Ron. Dù sao đi nữa, chúng tôi cũng phải quen và thích ứng với cuộc sống mới, tôi hiểu và cũng muốn Ron ở bên đó sẽ có những người bạn mới, sống vui vẻ và khỏe mạnh. Một buổi tối không đẹp, Ron lại nói với tôi một lần nữa là Ron không phải gay, tôi đừng chờ đợi Ron, hãy sống vui vẻ khi không có Ron bên cạnh. Tôi nghe mà đau lòng lắm.Nhưng rồi hình như chuyện đã đến tai gia đình Ron và cậu ấy phải đi du học trong 5 năm. Lúc này, trời như sụp đổ xuống, tôi khóc rất nhiều và đó cũng là lúc tôi nhận ra mình lưỡng tính. Tôi đã yêu Ron và tôi cũng tin Ron yêu tôi. Ron hứa với tôi là sẽ quay về Việt Nam và bảo tôi đừng lo. Những ngày cuối Ron sắp đi, ngày nào tôi cũng khóc. Ron đưa tôi đi chơi, cùng nhau thăm bạn bè, đi làm bàn tay sáp… Chúng tôi đã ôm nhau khóc rất nhiều. Ngày cuối cùng, tôi bảo Ron chở đi chơi. Tôi ôm Ron và khóc nhưng Ron đã buông tay tôi ra, bảo tôi đừng như thế nữa. Ron nói với tôi rằng Ron không phải là gay, xin tôi đừng hiểu lầm. Lời nói đó như dao đâm vào tim tôi nhưng tôi không tin. Ngày tiễn Ron ra sân bay, tôi như một thằng điên khóc một cách âm thầm.

    2 năm sau khi Ron đi học, cuộc sống của tôi trở lại như ban đầu, không vui cười, nói ít hơn, bi quan hơn. Tại sao ông trời lại cho tôi gặp người ấy nhưng rồi để người ấy rời xa tôi? Tôi đã mấy lần nghĩ đến cái chết nhưng vì thương ba mẹ nên tôi đã cố gắng sống. Tôi lại đấu tranh dữ dội về giới tính của tôi. Tôi đau đớn khi biết mình có xu hướng đồng tính nên đã cố gắng làm quen và yêu lại con gái. Tôi yêu một cô gái trong 3 tháng nhưng không làm gì vượt quá giới hạn.

    Đến một ngày, cô ấy bực tức và lôi tôi vào khách sạn. Lúc đầu, tôi cũng đấu tranh lắm, không biết nên cư xử thế nào nhưng rồi tôi cũng vào khách sạn. Cô ấy vồ lấy tôi như một con mèo hoang, ôm hôn lấy tôi. Tôi đã cố gắng đáp lại cho vừa lòng cô ấy nhưng cuối cùng, tôi đã không chịu đựng được nữa. Tôi không có cảm giác, tôi không làm được. Tôi đẩy cô ấy ra và nói hết bí mật của tôi cho cô ấy. Nghe xong, cố ấy khóc rất nhiều, còn tôi cố giữ lấy nước mắt. Chúng tôi đi về và tôi đã khóc suốt quãng đường chở cô ấy. Tôi thật nhục nhã, tôi thật đáng ghét vì đã làm tổn thương một người con gái. Sau hôm đó, cô ấy không còn liên lạc với tôi nữa.

    Giờ đây, tôi đã tìm hiểu về thế giới thứ 3, đi tập gym và tiếp xúc với một số người cùng giới. Người bạn thân của tôi là Ron cũng đã đi được 6 năm, lấy vợ bên đó. Còn tôi vẫn không biết phải làm sao? Tôi không còn cảm giác với con gái nhưng khổ một điều rằng gia đình tôi chỉ có tôi là con trai duy nhất. Tôi rất thích trẻ con, tôi rất muốn có con nhưng không biết số phận rồi sẽ đẩy đưa tôi đến đâu?

     

    Quang Cao





    Tin khác

    • 1
    • 2
    • 3
    • 4
    • 5
    • 6
    • 7
    • 8
    • 9


    Xem Th√™m: Tôi rất đau khổ khi biết mình gay, , , , , , ,




    

    Quang Cao

    Quang Cao Quang Cao
    Create a Scrolling Menu: Result

    Thông tin doanh nghiệp

  • Giáo dục

    Điểm tin
    Giới tính
    Du học

  • Văn hóa

    Phim - Nhạc
    Sách
    Showbiz
    Điểm tin văn hóa

  • Thể thao

    Bóng đá
    Bản tin 360

  • Ô tô - Xe máy

    Thị trường
    Tư vấn

  • Gia đình

    Nội trợ
    Ứng xử
    Mẹ và Bé
    Hôn nhân

  • Phong cách

    Thời trang
    Ngắm
    Làm đẹp

  • Sống khỏe

    Bệnh thường gặp
    Bác sĩ quanh ta
    Chuyện khó nói

  • Bạn đọc
  • Thế Giới Đó Đây

    Chuyện lạ
    Khoa học vui
    Kỷ lục Guinness

  • Công nghệ

    Viễn thông
    Phần mềm
    Mẹo hay
    Máy tính - Mạng

  • Cười

    Truyện chế
    Cười 360
    Ảnh cười
    Truyện cười

  • Sống đẹp

    Hạt giống tâm hồn
    Người đương thời
    Bạn trẻ & cuộc sống